tomathien.org

Truyện Ngụ Ngôn

E-mail Print PDF
Facebook Twitter MySpace Digg Delicious Google Buzz Yahoo Buzz Stumbleupon Reddit Linked In 

Xin Lưu Ý

Những tài liệu này thuộc quyền sở hữu của Trường Thánh Tôma Thiện. Khi sử dụng, quý vị đồng ý chỉ sử dụng trong việc giáo dục, không sử dụng cho việc kinh doanh dưới bất cứ hình thức nào. Quý vị cũng đồng ý sẽ không sao chép, thay đổi nội dung hoặc phân phối nếu chưa có sự chấp thuận của trường.

Nếu quý vị thấy tài liệu này hữu ích trong công việc giáo dục các em, xin giúp chúng tôi trang trải chi phí cho việc biên soạn để chúng tôi có thể tiếp tục cung cấp các tài liệu miễn phí trong tương lai. Xin chân thành cảm ơn quý vị.

NN-1 Con Quạ Thông Minh

Con Quạ Thông Minh

Một con quạ đang khát nước. Nó bay rất lâu để tìm nước nhưng chẳng thấy một giọt nước nào. Mệt quá, nó đậu xuống cành cây nghỉ. Nó nhìn quanh và bỗng thấy một cái bình ở dưới một gốc cây.

Khi tới gần, nó mới phát hiện ra rằng cái bình có chứa rất ít nước, và nó không thể chạm mỏ đến gần đáy mà uống được. Nó thử đủ cách để thò mỏ được đến mặt nước, nhưng mọi cố gắng của nó đều thất bại.

Nhìn chung quanh, quạ thấy những viên sỏi nhỏ nằm lay lắt ở gần đấy. Lập tức, nó dùng mỏ gắp một viên sỏi thả vào bình. Cứ như vậy, nó gắp những viên sỏi khác và tiếp tục thả vào bình.

Chẳng bao lâu, nước đã dâng lên đến miệng bình. Giờ thì nó có thể thò mỏ vào để uống. Quạ rất vui sướng khi nhìn thấy công sức của mình đã có kết quả. Quạ uống thỏa thích những giọt nước mát ngọt rồi bay lên cây nghỉ ngơi.

NN-2 Gà Trống Khôn Ngoan

Gà Trống Khôn Ngoan

Chó và Gà Trống chơi thân với nhau, rủ nhau cùng đi chơi. Khi đêm xuống chúng trú dưới một gốc cây. Gà Trống bay lên đậu mình trên cành cây. Trong lúc đó, Chó chui vào một thân cây rỗng phía dưới để ngủ.

Khi trời sáng, Gà Trống gáy vang như thường lệ. Cáo nghe thấy, muốn bắt Gà Trống để ăn thịt. Nó tiến lại và nói:

─ Anh có giọng gáy tuyệt vời. Ước gì tôi có được người bạn như anh.

Nghi ngờ thái độ lịch sự của Cáo, Gà Trống bảo:

─ Thưa ông, xin ông vui lòng tới cái thân cây rỗng dưới đây và đánh thức người phu của tôi dậy, để anh ta mở cửa cho ông vào.

Khi Cáo tiến lại gần cây, Chó nhảy xổ ra, bắt được Cáo, và xé Cáo ra nhiều mảnh.

NN-3 Con Cò Và Bác Nông Dân

Con Cò Và Bác Nông Dân

Một con Cò tính tình hiền lành chất phác gặp một bầy ngỗng trời phá phách rủ đi đến một cánh đồng lúa mới cấy.

Nhưng rốt cuộc cả bầy phải rầu rĩ vì đã sa vào bẫy lưới của bác nông dân.

Cò bèn năn nỉ bác nông dân tha cho nó:

─ Xin bác thả cho cháu ra. Cháu thuộc họ nhà cò xưa nay vốn lương thiện và là loài chim có tính tốt. Hơn nữa, cháu đâu có biết lũ ngỗng đi phá lúa của bác.

Bác nông dân bảo:

─ Ngươi có thể là loài chim rất tốt, nhưng ta bắt ngươi cùng với lũ ngỗng ăn cướp nên ngươi phải cùng chịu chung hình phạt với chúng.

Thế là bác nông dân bắt cả Cò cùng lũ ngỗng mang về nhà làm thịt.

NN-4 Sói Đội Lốt Cừu

Sói Đội Lốt Cừu

Một con Sói nọ kiếm mồi không đủ ăn vì người chăn cừu trông chừng đàn cừu của mình rất cẩn thận.

Thế nhưng một hôm, nó tìm được một tấm da cừu người ta làm thịt lột da ra bỏ đó rồi quên không lấy đi.

Hôm sau, khoác chiếc áo da cừu vào, Sói dạo bước vào đồng cỏ đi lẫn vào đàn cừu. Chẳng mấy chốc một chú cừu con đi theo nó, và nhanh như chớp, nó cuỗm lấy mang đi ăn thịt.

Tối hôm đó, con Sói lại mò vào bãi nhốt cừu. Nhưng tình cờ hôm đó người chăn cừu lại thích món thịt cừu hầm măng, và anh ta xách dao, đi vào bãi. Con đầu tiên anh gặp và ra tay bắt làm thịt lại đúng là con Sói đội lốt cừu.

NN-5 Hai Người Du Khách

Hai Người Du Khách

Có hai người du khách đang đi với nhau trong rừng thì thình lình gặp một con gấu ra chặn đường.

Một người nhanh chân leo lên một cây cao. Người còn lại thấy là thế nào mình cũng bị tấn công liền nằm lăn ra đất.

Khi gấu lại gần và dí mõm vào anh ta ngửi khắp người, anh ta nín thở và giả bộ như đã chết thực sự. Chẳng bao lâu, con gấu bỏ đi vì gấu không bao giờ đụng đến xác chết.

Khi con gấu đã đi khỏi, người ở trên cây leo xuống và đùa cợt hỏi thăm người bạn mình là gấu đã thầm thì điều gì vào tai anh thế. “Nó khuyên tôi,” người bạn trả lời, “đừng bao giờ làm bạn với một người bỏ mình khi gặp nguy hiểm.”

NN-6 Quạ Đen Ngu Dốt

Một con chim đại bàng từ trên cao lao xuống với đôi cánh mạnh mẽ, giương vuốt cắp lấy một chú cừu non và bay về tổ.

Thấy vậy, một con quạ đen tự nghĩ là nó cũng có thể làm được như con đại bàng vậy. Thế là, nó vỗ mạnh đôi cánh, lao xuống với một tốc độ dữ dội, nhanh chóng bấu vào lưng một con cừu đực lớn.

Nhưng khi nó bay lên, nó mới thấy mình không thể bay nổi. Nó cố bay để thoát thân nhưng không được vì bộ móng của nó đã vướng chặt vào lông cừu.

Người chăn cừu nhìn thấy quạ đen giãy giụa liền chạy nhanh tới, bắt và bẻ cánh nó. Chiều đến, ông mang quạ về cho lũ trẻ con chơi. Chúng vừa nói vừa cười:

─ Ồ, con chim gì ngộ quá! Bố gọi nó là con gì thế hả bố?

─ Nó là quạ đen đấy con ạ. Nhưng nếu con mà hỏi nó, thì nó sẽ bảo nó là đại bàng.

NN-7 Ve Và Kiến

Trên cánh đồng nọ vào một ngày mùa hè, có một con Ve đang nhảy nhót và ca hát cho thoả thích trong lòng. Một con Kiến đi ngang qua, mệt nhọc kéo lê một hạt lúa chín về tổ của mình.

Lại đây nói chuyện với tôi cho vui,” Ve nói với Kiến. “Sao mà lại cứ phải lao động cật lực vất vả như vậy?

Tôi đang cố gắng tìm và tích trữ lương thực cho mùa đông sắp đến,” Kiến nói. “Tôi nghĩ anh cũng nên làm như vậy.”

Sao lại phải bận tâm đến mùa đông làm gì?” Ve bảo Kiến. “Bây giờ chúng ta đang có dư thừa thức ăn.” Nhưng Kiến vẫn đi và tiếp tục công việc vất vả của mình. Thấy vậy, Ve bỏ đi và tiếp tục ca hát, chẳng màng gì tới việc tích trữ lương thực cho mùa đông.

Mùa đông đến, Ve chẳng còn gì để ăn và cảm thấy sắp chết vì đói. Nó nhìn thấy Kiến đang đứng bán bắp và ngũ cốc mà Kiến đã thu nhặt được hằng ngày khi còn mùa hè. Bấy giờ Ve mới biết: Phải chuẩn bị sẵn sàng những gì mà chúng ta sẽ cần đến.

NN-8 Quạ Và Thiên Nga

Một con Quạ, đen như than, nhưng lại đi ganh ghét với một con Thiên Nga, vì bộ lông của Thiên Nga luôn trắng đẹp như bông.

Quạ ngu ngốc một hôm bỗng nảy ra một ý nghĩ rằng nếu nó cứ sống như Thiên Nga, tức là cứ bơi lội và vùng vẫy suốt ngày trong nước, và ăn cây cỏ rong rêu mọc dưới nước, ắt bộ lông nó sẽ trắng ra như bộ lông của Thiên Nga vậy. Thế là Quạ liền bỏ rừng bay về vùng sông hồ và đầm lầy để sống.

Nhưng dù cho nó ra sức tắm giặt suốt ngày này qua ngày khác bộ lông của nó vẫn cứ đen như ngày nào vậy.

Và khi rong rêu trong nước ăn vào không phù hợp với cái dạ dày của nó, nó càng ngày càng gầy đét, và cuối cùng, ngã lăn ra chết.

NN-9 Hai Con Dê

Hai con dê chạy nhảy nô đùa trên đỉnh núi cao đầy những đá lởm chởm, tình cờ gặp nhau tại hai bên bờ một vực thẳm có một thác nước mạnh đổ xuống từ trên núi.

Một thân cây đổ nằm vắt ngang qua vực thẳm tạo thành chiếc cầu duy nhất. Chiếc cầu quá hẹp nên hai chú dê không thể nào đi qua cùng một lúc được. Vì lòng kiêu hãnh, chúng đã không chịu nhường cho bạn của mình qua trước.

Một con giơ chân ra đặt lên cầu. Con kia cũng giơ chân lên theo. Đến giữa cầu, chúng đụng sừng với nhau.

Cả hai con không con nào chịu nhường đường cho con kia. Cứ thế chúng húc sừng vào nhau làm chiếc cầu rung lên, và cả hai con đều té xuống vực. Dòng thác nước mạnh cuốn chúng mất tăm.

NN-10 Gấu Và Đàn Ong

Một ngày nọ, có một con Gấu đang đi kiếm ăn trong rừng thì tình cờ gặp một thân cây đổ có một tổ ong chứa đầy mật thơm nức.

Gấu cứ chúi mũi vào khúc gỗ để cẩn thận quan sát xem bầy ong có đang ở nhà hay không. Ngay lúc đó, bầy ong từ cánh đồng hoa trở về mang theo rất nhiều mật. Bầy ong vốn rất thông minh nên vừa nhìn thấy Gấu là chúng biết ngay ý đồ của Gấu. Lập tức bầy ong bay ngay đến Gấu, chích cho Gấu thật đau và biến mất vào trong bọng cây.

Trong một thoáng, Gấu đau quá mất cả bình tĩnh. Gấu bèn chồm vào bọng cây dùng răng và vuốt cắn cấu, để phá tổ ong cho tan nát. Nhưng Gấu không ngờ việc làm này của Gấu chỉ khiến bầy ong thêm tức giận và cả bầy bay ra chích.

Thế là chú Gấu tội nghiệp phải gắng gượng đứng lên và chỉ có thể thoát thân bằng cách lao xuống một vũng nước gần đó.

NN-11 Công Và Sếu

Có một con Công hết sức kiêu căng. Một hôm gặp một con Sếu, Công muốn khoe cái đuôi lộng lẫy của mình. Nó xòe cái đuôi óng ánh ra trong ánh nắng để khoe với Sếu.

Xem này,” Công khiêu khích, “Bộ bạn muốn so đuôi với tôi sao? Tôi mặc lấy cho mình mọi ánh hào quang của cầu vồng, còn lông bạn thì lại xám như đất vậy mà bạn cũng dám khoe!

Sếu xòe rộng đôi cánh vỗ mạnh và bay lên tận mây xanh.

Có giỏi thì bay theo tôi,” Sếu nói.

Công đập cánh cố gắng bay lên trời như sếu, nhưng vì cái đuôi nặng trĩu, Công không thể rời khỏi mặt đất.

Công chỉ có thể đứng lại giữa một bầy gà vịt trong sân chuồng, còn Sếu thì thỏa sức vẫy vùng giữa trời mây bao la.

NN-12 Vịt Đẻ Trứng Vàng

Vịt Đẻ Trứng Vàng

Thuở xưa có một người nông dân nuôi được một con vịt hết sức tuyệt vời. Mỗi ngày nó có thể đẻ cho bác ấy một quả trứng bằng vàng sáng lấp lánh tuyệt đẹp.

Bác nông dân cứ hằng ngày có trứng vàng đem bán, chẳng mấy chốc trở nên giàu có. Thế nhưng bác vẫn chưa hài lòng, vì mỗi ngày nó chỉ có thể đẻ được có mỗi một quả trứng duy nhất mà thôi. Bác thấy giàu như vậy vẫn chưa đủ nhanh.

Thế là cho đến một hôm, sau khi đếm tiền bán trứng xong, bác mới nảy ra ý nghĩ rằng bác có thể lấy hết được vàng trong bụng vịt bằng cách mổ bụng ra mà lấy cho hết trứng.

Thế nhưng sau khi mổ bụng vịt ra, bác chẳng thấy có quả trứng vàng nào cả, mà con vịt quý giá thì đã chết.

NN-13 Kiến Và Bồ Câu

Một con kiến đi đến bờ sông để thỏa mãn cơn khát của mình bị trượt chân xuống dòng nước xiết và bị cuốn trôi.

Đang lúc con kiến sắp bị chết đuối thì có con chim bồ câu đang đậu trên cành cây nhìn thấy bèn mổ lấy một chiếc lá và thả xuống dưới dòng nước cho trôi theo. Con kiến bèn leo lên chiếc lá và trôi dạt an toàn vào bờ.

Ít lâu sau, một kẻ săn chim đứng dưới gốc cây, đặt một cái bẫy lên cành để bắt chim.

Kiến nhìn thấy và bỗng nhận ra ý đồ của hắn ta, liền cắn vào chân hắn. Kẻ săn chim đau quá đánh rơi chiếc bẫy gây ra tiếng động làm chim biết và bay đi mất.

NN-14 Đeo Chuông Cho Mèo

Vì mèo mà cuộc sống họ nhà chuột trở nên khó khăn. Ngày nào chuột cũng bị mèo săn bắt.

Một hôm, họ nhà chuột tụ họp bàn tính xem làm cách nào để thoát được mèo. Bàn đi tính lại, chuột không nghĩ được giải pháp nào.

Bấy giờ một con chuột nhắt mới lên tiếng:

─ Tôi xin có ý kiến. Sở dĩ chúng ta bị bắt là bởi vì chúng ta không biết khi nào mèo đến cạnh chúng ta. Bây giờ, chúng ta hãy đeo cái chuông này quanh cổ mèo. Như vậy, khi nào mèo đến gần, chúng ta sẽ đều nghe rõ và dễ dàng lẩn trốn.

Lời đề nghị này được mọi người khen hay.

Cho đến một lúc sau, một con chuột già đứng dậy và nói:

─ Tốt lắm, thế nhưng ai sẽ là người đeo chuông cho mèo đây?

Lũ chuột cứ con này nhìn con kia không con nào nói gì. Thấy vậy, chuột già liền bảo:

─ Nói thì bao giờ cũng dễ nhưng làm thì mới khó.

NN-15 Hươu Và Cái Bóng

Một con Hươu uống nước trên một dòng suối trong vắt, nhìn rõ cái bóng của mình ở dưới nước. Nó hết sức ngưỡng mộ những nhánh gạc cong cong thanh nhã của nó, nhưng lại xấu hổ với những cái chân khẳng khiu của mình.

Nó thở dài và lẩm bẩm nói: “Đầu đội vương miện lộng lẫy như thế này mà mấy cái chân thì như những que củi thấy phát ghét.

Trong lúc đang còn mải mê nhìn ngắm hình bóng mình dưới nước, nó đánh hơi thấy mùi của một con báo. Ngay lập tức, nó phóng như bay biến mất vào rừng.

Nhưng khi nó đang chạy, đám gạc trên đầu nó vướng vào mấy nhánh cây. Thế là nó bị con báo vồ được. Lúc đó nó mới hiểu ra rằng những cái chân đáng xấu hổ kia lẽ ra đã cứu được nó, nhưng vì cái vương miện đẹp đẽ trên đầu lại hại nó.

NN-16 Rùa Và Thỏ

Thỏ một hôm gặp Rùa chế giễu rùa là quá sức chậm chạp. Nó cười và mỉa mai Rùa:

─ Bạn đã đi được đến những đâu rồi?

Rùa trả lời:

─ Ừ, ấy vậy mà tôi có thể đi nhanh hơn bạn tưởng đấy. Đua thử một quãng là biết ngay chứ gì.

Thỏ hết sức buồn cười về cái ý nghĩ chạy đua với Rùa, nhưng để cho vui, nó cũng đồng ý. Và thế là Cáo nhận lời đứng ra làm trọng tài, đánh dấu đoạn đường đua và hô cho hai vận động viên xuất phát.

Thỏ chỉ một thoáng thôi đã mất hút, và để chọc cho Rùa thêm bẽ mặt vì đã dám đua với nó, nó bèn nằm xuống vệ đường ngủ để chờ cho Rùa đi đến.

Trong khi đó, Rùa cứ lê từng bước đi, và sau một lúc, đã đi ngang chỗ Thỏ nằm ngủ. Nhưng Thỏ nằm ngủ say sưa quá; và nó chẳng hề biết Rùa đã đi đến chỗ nó, rồi đã qua và đang đến gần đích. Chợt tỉnh dậy, Thỏ ba chân bốn cẳng phóng nhanh hết sức, nhưng không còn kịp nữa rồi, Rùa đã chạm đích.

NN-17 Con Diệc Kén Ăn

Sáng sớm, một con Diệc thong thả đi dạo bên bờ suối để kiếm ăn. Chiếc cổ dài và cái mỏ nhọn của nó luôn sẵn sàng để chộp lấy những miếng mồi.

Dưới dòng nước ấm, có rất nhiều cá bơi lội. Diệc nhìn từng đàn cá và tự bảo, “Cá gì đâu mà bé xíu làm sao mà đủ ăn cho Diệc.

Ngay lúc đó, một con cá rô ngon lành hiên ngang bơi đến. Diệc lại lẩm bẩm, “Con nào cũng cỏn con như thế! Không thèm ăn đâu!

Khi mặt trời đã lên cao, tất cả những đàn cá bơi về giữa dòng suối sâu thẳm mát lạnh, và chẳng còn con cá nào ở gần bờ nữa. Vừa đói vừa mệt mỏi, Diệc lê bước khắp bờ suối. Khi gặp được một con ốc sên nhỏ nhoi, Diệc vui mừng hết sức và lập tức vớ lấy.

NN-18 Chuột Trả Ơn

Một con Sư Tử nằm ngủ trong rừng, đầu gục trên đôi chân. Bỗng có một con Chuột Nhắt bất ngờ đụng phải Sư Tử. Quá hốt hoảng nó vội vàng bỏ chạy, đạp cả lên mũi Sư Tử. Ngứa mũi tỉnh dậy, Sư Tử giận dữ giơ chân chộp lấy Chuột Nhắt nhỏ bé để giết chết.

Chuột Nhắt bé nhỏ van xin:

─ Xin tha cho cháu! Xin ông thả cháu ra, đến một ngày nào đó cháu sẽ đền đáp công ơn ông.

Sư Tử quá buồn cười khi nghĩ rằng con chuột bé tí này có khi nào lại giúp được gì cho mình. Nhưng nó rộng lượng và cuối cùng thả cho Chuột đi.

Ít ngày sau, trong khi mải mê đuổi theo con mồi, Sư Tử đã dính vào bẫy lưới của một thợ săn. Cựa quậy mãi cũng không thể thoát ra được, Sư Tử gầm rống vang khắp rừng. Chuột Nhắt nghe tiếng gầm biết Sư Tử bị nạn liền chạy lại thấy Sư Tử đang nằm trong lưới.

Chạy đến một trong những sợi thừng to nhất đang buộc chặt Sư Tử, Chuột Nhắt nhấm cho đến khi dây đứt ra. Chỉ một lát sau, Sư Tử đã được tự do.

Chuột Nhắt bảo Sư Tử:

─ Ông đã cười khi cháu bảo sẽ có ngày cháu đền đáp. Giờ thì ông đã thấy rồi đấy, bé xíu như Chuột nhưng vẫn có thể cứu được cả Sư Tử.

NN-19 Người Tiêu Hoang

Một thanh niên trẻ nổi tiếng là tiêu xài hoang phí. Chẳng được bao lâu thì anh đã nhẵn túi.

Ngoài những bộ quần áo cũ sờn rách, anh ta chẳng còn tài sản gì có thể bán đi đủ để mua lấy chiếc áo mới.

Anh sẽ phải đi gặp bạn bè, nhưng chẳng biết lấy tiền đâu ra để ăn mặc cho đẹp đẽ như mọi khi.

Ngay lúc đó, một con chim én bay qua, hót líu lo vui vẻ.

Người thanh niên kia, ngỡ là mùa hè đã đến, vội vã mang tất cả quần áo cũ đi bán rồi đổi lấy một chiếc áo mới.

Nhưng chỉ vài ngày sau, thời tiết thay đổi và trở lạnh khủng khiếp. Anh chàng ngu ngốc với chiếc áo mới mỏng manh và đôi chân trần khó thoát được cái chết trong giá lạnh.

NN-20 Sư Tử GIà Và Cáo

Sư Tử Già Và Cáo

Một con Sư Tử già, răng móng đã mòn đến mức nó chẳng còn dễ dàng gì mà kiếm được miếng mồi để ăn mà sống, nó bèn giả vờ nằm ốm.

Nó khéo léo cho mọi hàng xóm của nó biết được điều đó, và rồi nó nằm luôn tại hang và chờ khách đến viếng thăm. Và khi các con vật khác đến để hỏi thăm an ủi nó, nó xơi từng con một.

Cáo cũng đến, nhưng nó hết sức đề phòng. Đứng ở một đoạn đủ xa cho an toàn, Cáo lịch sự hỏi thăm về sức khỏe của Sư Tử. Sư Tử trả lời rằng quả thực nó đang ốm nặng và mời Cáo vào chơi. Nhưng Cáo rất khôn ngoan cứ đứng ở ngoài.

Cáo nói:

─ Tôi đã để ý thấy rằng có rất nhiều dấu chân đi vào hang mà chẳng có dấu chân nào đi ra cả. Khách của ông đi ra bằng lối nào?

Nói xong, Cáo liền bỏ đi.

NN-21 Chú Khỉ Lưu Manh

Chú Khỉ Lưu Manh

Thuở xa xưa, có một con Mèo và một con Khỉ chơi với nhau rất thân. Lúc nào chúng cũng đùa nghịch chọc ghẹo nhau.

Một hôm chúng thấy trong lò sưởi có mấy hột đậu phụng rang sắp chín. Khỉ nói:

─ Mày giỏi hơn tao. Mày khều đậu phụng ra rồi chúng mình cùng ăn.

Mèo thò chân vào lò, gẩy ra được vài hột, rồi rụt chân lại. Nó thử vài lần nữa, kéo ra thêm được ít nữa. Mèo kéo ra hột nào thì Khỉ bỏ ngay vào miệng nhai hết.

Khi ông chủ đi lại, Khỉ trốn mất, còn Mèo ở lại bị phạt. Từ đó, Mèo không còn chơi với Khỉ nữa và chỉ ăn chuột mà thôi. Mèo học được bài học đích đáng: Kẻ nịnh hót luôn tìm cách lợi dụng lòng tốt của người khác.

NN-22 Sồi Và Đám Sậy

Một cây Sồi cổ thụ đứng gần một con suối có vài đám Sậy thon thả mọc. Khi gió thổi, cây Sồi to lớn ngạo nghễ đứng thẳng vươn những nhánh cây của nó lên tận trời cao. Trong lúc đó, những cây Sậy lại rạp mình trong gió và kêu rên thảm thiết buồn bã.

Sồi nói:

─ Các ngươi kêu than cũng phải. Chỉ một ngọn gió nhẹ làm mặt nước hơi lăn tăn chút xíu thôi cũng đủ làm cho ngươi phải cúi rạp mình xuống, nhưng ta đây, ta là một cây sồi mạnh mẽ, luôn đứng thẳng vững vàng trước cả những cơn bão táp phong ba dữ dội nhất.

Đám Sậy trả lời:

─ Xin ông đừng lo cho chúng tôi. Gió chẳng làm gì hại nổi chúng tôi đâu. Chúng tôi chỉ rạp mình trước gió để cho khỏi bị gẫy mà thôi. Nhưng ông phải coi chừng, rồi cũng có lúc ông sẽ ngã gục.

Ngay khi đám Sậy vừa nói xong, một cơn bão mạnh từ phương Bắc bỗng nổi lên. Sồi đứng thẳng kiêu hãnh chống chọi với sức gió. Trong lúc đó, đám Sậy lại rạp mình xuống đất.

Gió thổi tới tấp, và cuối cùng Sồi không còn chịu nổi nữa ngã vật ra, rễ bật lên, và đổ nhào xuống đám Sậy tội nghiệp.

NN-23 Chú Rùa Kiêu Căng

Rùa đi đâu cũng vác ngôi nhà trên lưng. Khi nhìn thấy mọi loài thú vật khác chạy nhảy tung tăng đây đó, Rùa cảm thấy buồn và bất mãn. Nó ao ước được nhìn thấy thế giới, nhưng căn nhà nặng nề trên lưng cùng với đôi chân ngắn nhỏ bé khiến nó không thể đi đâu xa.

Một hôm, nó gặp một đôi Vịt và tâm sự mọi điều đó cho Vịt nghe. Vịt bảo:

─ Chúng tôi sẽ giúp bạn. Hãy cắn chặt cây gậy này. Chúng tôi sẽ đưa bạn lên cao để bạn nhìn được tất cả xứ sở. Nhưng nhớ là không được mở miệng, nếu không thì bạn sẽ phải hối hận đấy.

Rùa hết sức vui mừng. Nó cắn chặt lấy cây gậy. Đôi Vịt quặp hai đầu cây và đưa nó bay lên cao đến tận mây xanh.

Bỗng dưng có một con Quạ bay ngang. Nó hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh tượng đó và la lên:

─ Đây chắc đúng là vua của loài rùa rồi!

Rùa hãnh diện mở miệng nói:

─ Đúng thế!

Nhưng ngay khi Rùa mở miệng trả lời thì cây gậy tuột ra khỏi miệng nó. Rùa liền rơi xuống đất, đụng phải đá và tan ra từng mảnh.

NN-24 Con Lừa Và Bao Muối

Con Lừa Và Bao Muối

Một người lái buôn, từ biển đánh Lừa chở hai bao đầy muối đi về nhà. Trên đường về nhà có một khúc sông cạn có thể lội qua. Trước đây họ đã đi qua khúc sông này nhiều lần bình an vô sự, nhưng lần này, khi mới đi được đến giữa sông, con Lừa bỗng trượt chân và té xuống nước.

Khi người lái buôn vực được Lừa đứng dậy, phần lớn số muối đã bị tan vào nước. Sung sướng vì đã nhẹ hẳn với món hàng trên lưng, con Lừa hớn hở đi nốt đoạn đường về nhà.

Hôm sau, người lái buôn lại bắt Lừa đi chở muối một lần nữa. Trên đường đi, con Lừa bỗng nhớ đến sự việc xảy ra ngày hôm trước, nên khi đến khúc sông cạn, nó liền cố ý té xuống. Như lần trước, số muối trong bao tan vào nước. Món hàng trở nên nhẹ tênh. Con Lừa đứng dậy ra về với vẻ đắc thắng.

Người lái buôn giận dữ lập tức quay lưng trở lại biển, chất lên lưng Lừa hai bao bọt biển thật to.

Đến khúc sông cạn, con Lừa lại một lần nữa cố ý té xuống. Nào ngờ, hai bao bọt biển trên lưng Lừa thấm nước trở nên nặng trịch. Con lừa phải cực nhọc lê từng bước mới về tới nhà.

NN-25 Ếch Và Chuột

Ở một bờ ao nọ, có một con Ếch rủ một con Chuột bơi xuống ao chơi. Mặc dù Chuột có thể bơi được đôi chút, nó cũng chẳng dám liều mạng nhào xuống ao một mình.

Nhưng Ếch đã có một cách: nó lấy một cây sậy còn chắc chắn buộc chân Chuột vào chân nó. Thế rồi nó nhào xuống ao, kéo lê theo thằng bạn ngu ngốc đàng sau nó.

Chỉ một lát sau, Chuột đã bị sặc nước và muốn quay vào bờ. Nhưng tên Ếch bội tín kia lại bày trò khác: nó kéo Chuột lặn xuống nước và dìm cho Chuột chết.

Trên mặt ao, một con Diều Hâu lao xuống, quắp lấy con Chuột chết. Ếch chưa kịp cởi sợi dây sậy vẫn còn cột chân con Chuột chết nên bị kéo theo lủng lẳng. Vậy là chỉ cần một lần lao xuống bắt mồi, Diều Hâu đã bắt được cả hai con.

NN-26 Con Công

Ngày xưa, Công chưa có được bộ lông đẹp đẽ như bây giờ. Bộ lông này, đang là niềm tự hào lớn lao của nó, là do một vị thần đã ban tặng cho Công khi Công khẩn nài xin cho được một bộ lông đuôi khác hẳn đuôi của các loài chim khác.

Với bộ trang phục mới lộng lẫy, lấp lánh màu ngọc lục bảo, vàng, tím và xanh da trời, Công khệnh khạng kênh kiệu với tất cả các loài chim khác. Chúng nhìn Công mà ghen tức. Ngay cả con Phượng Hoàng đẹp đẽ cũng cảm thấy sắc đẹp của mình chìm hẳn khi đứng cạnh Công.

Nhưng khi nhìn thấy Đại Bàng tung cánh vọt lên trời cao xanh thẳm, Công lại thèm được bay như trước đây khi chưa có bộ đuôi kềnh càng. Vỗ mạnh đôi cánh, Công cố gắng nâng mình lên khỏi mặt đất. Nhưng sức nặng của cái đuôi kia lại kéo nó trở lại.

Thay vì được bay cao chào đón những tia nắng sớm hay tắm mình trong ráng chiều của buổi hoàng hôn, Công chỉ có thể bước đi nặng nề trên mặt đất với cái đuôi vướng vất khổ sở.

NN-27 Quạ Đội Lốt Công

Quạ Đội Lốt Công

Một con Quạ đen tình cờ bay ngang qua vườn thượng uyển của nhà vua. Nó nhìn thấy ở đó mọi thứ đều lạ lùng và đâm ra ghen tị cả với đàn Công hoàng gia trong những bộ lông lấp lánh hào quang của chúng.

Quạ ngẫm thấy mình vừa đen vừa xấu, mà lại vừa thô kệch vụng về. Thế nhưng nó bỗng nghĩ rằng để muốn cho đẹp được như lũ Công kia thì chẳng có gì là khó, chỉ cần ăn mặc như chúng là đẹp ngay thôi. Quạ bèn nhặt mấy cái lông Công rụng ở sân và cắm chúng vào bộ lông đen của mình.

Trong bộ trang phục vay mượn ấy, Quạ nghênh ngang đi qua đi lại giữa đồng loại của mình. Rồi nó bay thẳng xuống vườn thượng uyển của vua để hòa vào đàn Công hoàng gia. Nhưng lũ Công mau chóng nhận ra nó. Tức giận vì bị lừa, chúng liền chạy đến, mổ giựt hết những cọng lông vay mượn ấy trên mình Quạ và nhổ luôn cả lông riêng của Quạ nữa.

Con Quạ tội nghiệp buồn bã đau đớn bay trở về với đàn quạ của mình. Nhưng còn một việc khác bất ngờ nữa đang chờ đón nó. Lũ quạ chưa quên được cái vẻ kênh kiệu đáng ghét hôm nào của nó, liền trừng phạt nó bằng những cú mổ tới tấp cùng với những lời giễu cợt cay đắng.

NN-28 Cáo Và Dê

Một con Cáo rơi xuống giếng, mặc dù giếng không sâu, nhưng nó vẫn thấy khó lòng lên được khỏi miệng giếng. Sau một lúc nằm chờ đợi rất lâu, một con Dê khát nước tìm đến giếng để uống. Dê cứ tưởng Cáo đã xuống giếng để uống nước, nên nó mới hỏi xem nước có ngon không.

Cáo xảo quyệt nói:

─ Ngon nhất trong vùng này đấy. Cứ nhảy xuống mà uống cho biết. Có nhiều nước lắm, cả hai ta uống cũng chẳng sao hết được.

Dê khát nước bèn nhảy xuống ngay và chuẩn bị uống.

Ngay khi đó Cáo lập tức chồm lên lưng Dê, đạp lên sừng Dê nhảy lên khỏi miệng giếng. Con Dê ngu ngốc lúc đó mới hiểu ra được mình đã sa vào cảnh ngộ như thế nào.

Dê năn nỉ Cáo giúp đỡ kéo Đê lên. Cáo trả lời:

─ Nếu trí óc của mi mà cũng tốt như bộ râu kia của mi, Dê già ạ, thì mi phải nghĩ xem sẽ lên khỏi giếng bằng cách nào trước khi mi nhảy xuống chứ.

NN-29 Con Cáo Và Chùm Nho

Con Cáo Và Chùm Nho

Một hôm con Cáo bắt gặp một dây nho vắt ngang qua các nhánh của một cây cao. Trên đó có một chùm nho chín đỏ, mọng nước tưởng chừng như sắp vỡ ra. Con Cáo cứ đứng nhìn lên chùm nho hấp dẫn thèm nhỏ rãi.

Con Cáo quyết định phải nhảy lên để hái cho được chùm nho. Lần nhảy đầu tiên, nó vẫn còn cách chùm nho khá xa.

Thế nên nó đi ra xa gốc cây một quãng và chạy lại để lấy đà nhảy lên. Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là nó với tới chùm nho. Nó thử lại lần nữa và lại một lần nữa, nhưng tất cả đều vô ích.

Nó bèn ngồi xuống và nhìn chùm nho tức tối.

Mình mới ngu ngốc làm sao,” nó bảo. “Mình mất bao nhiêu công lao chỉ để lấy một chùm nho chua lè chẳng đáng cho người ta dòm đến.

Và thế là nó khinh khỉnh bỏ đi.

NN-30 Chó Và Sói

Con sói gầy đói rình mò gần bên làng và gặp ngay một chó nhà béo mập. Sói hỏi nó:

─ Chó nhà này, anh hãy cho tôi biết, các anh lấy cái ăn ở đâu ra thế?

─ Con người cho chúng tôi.

─ Chắc là các anh giúp con người một công việc vất vả?

Chó nhà nói:

─ Không, công việc của chúng tôi đâu có vất vả gì. Nhiệm vụ của chúng tôi là đêm đêm canh giữ sân nhà thôi.

─ Chỉ có vậy thôi? Vậy thì tôi cũng sẵn sàng đi làm công việc như các anh.

─ Thế thì đi làm đi. Chủ nhà cũng sẽ cho cả anh ăn uống.

Sói mừng rỡ và cùng chó nhà đến phục vụ con người.

Sói vừa bước vào tới cổng nhà thì nom thấy lông ở cổ của chó nhà bị vết chà xát. Sói liền hỏi:

─ Chó nhà ơi, vì sao chỗ này lại thế?

─ Ban ngày tôi bị xích nên cổ mới có vết chà xát.

Nghe thấy thế, Sói liền quay đầu và bảo:

─ Thế thì chào anh nhé. Tôi chẳng đến với người đâu. Thà tôi không được béo tốt nhưng được sống tự do.

NN-31 Gia Tài

Một bác nông dân giàu có khi về già, cảm thấy mình không còn sống được bao lâu nữa, gọi tất cả các con đến bên cạnh.

Bác nói:

─ Các con, trong bất kỳ trường hợp nào cũng không được bán ruộng đất của gia đình ta. Trong các thửa đất này cha ông ta có cất giấu cả một kho tàng của cải châu báu. Cha không biết rõ vị trí của nó ở đâu. Đừng mất công tìm kiếm làm gì, cứ việc đào bới tất cả lên, đừng chừa chỗ nào cả.

Khi người cha đã chết, các con của bác bắt đầu ra tay đào bới, cuốc lật tất cả mọi ngóc ngách trên thửa ruộng. Sau mùa vụ nào họ cũng cuốc như vậy đến hai ba lần.

Họ chẳng tìm kiếm được vàng bạc gì cả, nhưng khi thu hoạch mùa vụ xong, họ lời được một số tiền lớn hơn rất nhiều so với những người xung quanh. Họ hiểu ra rằng kho báu cha mình nói đó chính là số tiền bội thu từ mùa vụ.

NN-32 Gã Keo Kiệt

Một gã keo kiệt chôn vàng ở một nơi bí mật trong vườn nhà. Hằng ngày, gã ra chỗ đó, đào vàng lên và đếm từng thỏi một để kiểm tra xem có còn đủ hay không.

Một tên trộm theo dõi gã, đoán biết gã chôn cái gì. Thế là một đêm nó đến đào lên lấy hết vàng và trốn mất.

Khi gã keo kiệt phát hiện vàng đã bị mất, gã đau khổ vô cùng và khóc rống lên.

Một người đi ngang nghe thấy tiếng gã khóc bèn hỏi chuyện. Gã thét lên:

─ Vàng của tôi! Ôi, vàng của tôi đâu rồi? Ai đã ăn cắp của tôi!”

─ Ông mất vàng à? Sao ông không cất trong nhà để mỗi khi cần lấy bán đi mua đồ?

─ Mua đồ ư? Tôi không bao giờ dám dùng số vàng đó để làm gì cả.

Người khách lạ nhặt lấy một hòn đá, ném xuống lỗ và nói:

─ Nếu thế thì ông lấp lỗ lại đi. Cục đá cũng đáng giá bằng đống vàng ông mất đấy. Vàng mà không dùng thì cũng giống như cục đá thôi!

NN-33 Chú Bé Chăn Cừu

Một chú bé chăn cừu cho chủ thả cừu gần một khu rừng rậm cách làng không xa lắm. Chăn cừu được ít lâu, chú cảm thấy cuộc đời chăn cừu thực nhàm chán.

Một hôm, khi chú đang ngắm nhìn đàn cừu và suy nghĩ mình sẽ phải làm gì khi gặp một con Sói, chú nghĩ ra một trò chơi cho đỡ buồn.

Chủ bảo với chú rằng khi Sói tấn công đàn cừu thì phải kêu cứu, để dân làng nghe thấy và đuổi nó đi. Thế là, mặc dù chú chẳng thấy sói, chú cứ chạy về làng và la to: “Sói! Sói!

Dân làng nghe thấy tiếng kêu bỏ cả việc làm và tức tốc chạy ra cánh đồng.

Nhưng khi họ đến nơi, họ chỉ thấy chú bé ôm bụng cười ngặt nghẽo vì đã lừa được họ.

Ít ngày sau chú bé chăn cừu lần nữa lại la lên: “Sói! Sói!” Và một lần nữa dân làng lại chạy ra giúp chú, nhưng lại bị chú cười cho một trận.

Vào một buổi chiều nọ, một con Sói thực sự nấp sau một bụi cây bỗng phóng ra và chụp được một con cừu. Quá hoảng sợ, chú bé chăn cừu vội chạy về làng và la to: “Sói! Sói!” Mặc dù dân làng có nghe tiếng chú kêu, nhưng không ai chạy ra để giúp chú như những lần trước. “Lần này không thể để cho nó đánh lừa được mình nữa,” họ bảo.

Sói giết chết rất nhiều cừu của chú bé và biến mất vào rừng rậm.

NN-34 Người Bạn Tham Lam

Người Bạn Tham Lam

Hai người đang đi bộ cùng nhau trên một con đường thì một người bỗng nhặt được một cái túi tiền đầy cứng.

Người nhặt được túi tiền nói:

─ Tôi may mắn quá! Tôi đã nhặt được một cái túi tiền.

Người bạn đồng hành nói:

─ Phải nói cho đúng là ‘chúng ta may mắn quá’ và ‘chúng ta nhặt được’.

Người kia giận dữ nói:

─ Ồ không, không đâu. Tôi đã nhặt được thì nó là của tôi.

Ngay khi đó họ nghe thấy tiếng quát to:

─ Đứng lại, đồ ăn cắp!

Người nhặt được túi tiền hoảng sợ nói:

─ Chúng ta chết mất nếu họ tìm được trong người chúng ta cái túi tiền của họ.

Người kia đáp:

─ Ồ không, không. Hồi nãy anh không chịu bảo là ‘chúng ta’, thì bây giờ anh cũng phải nói là ‘tôi sẽ chết mất’.

Dân làng xúm lại bắt người nhặt được túi tiền và dẫn về làng để xử tội.

NN-35 Mèo Và Chuột Già

Vì một con Mèo luôn để mắt rình, lũ chuột hầu như chẳng dám rời khỏi hang vì sợ bị Mèo bắt được. Lũ chuột cứ lẩn trốn trong hang. Mèo thấy rằng nó phải dùng mẹo mới bắt được chuột.

Một hôm, nó leo lên một cái kệ, cột chân vào sợi dây thừng, treo mình lủng lẳng vào đấy, đầu chúi xuống đất giả chết.

Ban đầu hết sức rụt rè, lũ chuột thò đầu ra và cẩn thận đánh hơi tất cả khu vực xung quanh. Nhưng chẳng có động tịnh gì. Thế là chúng hớn hở chui ra để ăn mừng Mèo đã chết.

Ngay khi đó, Mèo buông chân khỏi sợi dây thừng, giơ vuốt chụp được bốn năm chú chuột.

Từ đó, lũ Chuột ở luôn trong hang. Còn Mèo thì vẫn thèm ăn thịt chuột nên nó lập mưu kế khác. Nó lăn mình và núp vào trong thùng bột, chỉ mở một mắt ra canh lũ chuột.

Khi không còn thấy Mèo, lũ chuột bắt đầu cảm thấy an tâm. Chẳng mấy chốc chúng lại thò đầu ra, mon men tới gần thùng bột.

Lúc đó, có một chú chuột già, đã từng bị Mèo vồ hụt nhiều lần, lên tiếng cản lại:

─ Cẩn thận đấy! Đó có thể là một đống bột ngon, nhưng trông thì rất giống con Mèo. Dù nó là gì chăng nữa, thì cứ tránh xa cho an toàn là khôn ngoan nhất.

NN-36 Quạ Và Cáo

Vào một buổi sáng đẹp trời, khi con Cáo lần theo chiếc mũi nhạy bén của nó đi trong rừng để tìm kiếm miếng ăn, nó thấy một con Quạ đậu trên một nhánh cây, miệng đang ngậm một miếng phó-mát.

Nó liền chạy tới gốc cây Quạ đang đậu. Nhìn Quạ với vẻ ngưỡng mộ, nó la lên, “Chào bạn, bạn đẹp quá!

Con Quạ nghe thấy, liền nghiêng đầu xuống, nhìn Cáo nghi ngờ. Nhưng nó vẫn ngậm chặt lấy miếng phó-mát ở mỏ và chẳng chào đáp lại Cáo lời nào.

Bạn hết sức duyên dáng!” Cáo bảo. “Đôi cánh của bạn đẹp đẽ và lộng lẫy. Bạn đẹp như vậy thì chắc hẳn là bạn hót rất hay. Nếu bạn hát cho tôi nghe, tôi sẽ báo cho tất cả mọi loài thú vật ở đây biết là tôi đã được gặp được Nữ Hoàng Chim.

Nghe thấy những lời nịnh bợ như thế, Quạ quên hết mọi nghi ngờ, và quên cả luôn bữa sáng của nó. Nó hết sức sung sướng nếu được gọi là Nữ Hoàng Chim.

Thế là nó bèn há mỏ để hát.

Miếng phó-mát rơi ra, rớt thẳng xuống vào miệng Cáo đang mở sẵn bên dưới.

Cám ơn nhé,” Cáo Già ngọt ngào nói, và bỏ đi.

NN-37 Mèo, Gà Và Chuột Con

Mèo, Gà Và Chuột Con

Một con Chuột con rất non nớt, chưa bao giờ nhìn thấy gì trên đời, xém một chút thì đã gặp tai họa khi mới lần đầu tiên mạo hiểm đi ra ngoài.

Và đây là câu chuyện nó về kể lại cho mẹ nghe về chuyến phiêu lưu của nó.

Nó kể:

─ Con đang đi dạo trên đường thì thấy hai con vật hết sức lạ lùng. Một con vật nhìn rất vui vẻ và tử tế, còn con vật kia thì hết sức quái gở đáng sợ. Trên chỏm đầu của hắn và trước cổ hắn có những miếng thịt đỏ như máu tươi. Hắn cứ đi qua đi lại, chân bới tung đất lên và vỗ cánh đập vào sườn hắn. Lúc nhìn thấy con, hắn mở to cái miệng nhọn hoắt của hắn ra như thể muốn ăn tươi nuốt sống con vậy.

Chuột Con kể tiếp:

─ Nếu mà không gặp phải cái con vật quái gở ấy, thì con đã có cơ hội làm quen với cái ông dễ mến kia rồi. Ông ta trông rất hiền lành và tử tế. Ông ấy có bộ lông dày, mịn như nhung, mặt mày thanh tú, và nhìn rất khiêm tốn, mặc dù mắt rất sáng và long lanh. Khi ông ấy vừa sắp nói chuyện với con thì cái tên quái vật kia tự nhiên thét lên một tiếng ghê rợn, thế là con bỏ chạy mất để thoát thân.

Chuột Mẹ nói:

─ Con ơi, cái con vật tử tế mà con thấy chính là con Mèo đấy con ạ. Nhìn cái bề ngoài thì nó hết sức tử tế, nhưng trong bụng nó luôn thù hằn với tất cả loài chuột chúng ta. Còn cái con quái vật mà con nói chỉ là một con Gà chẳng bao giờ làm hại ai. Cám ơn Trời đã che chở cho con tôi được thoát chết. Con ạ, hãy nhớ là từ bây giờ trở đi, đừng bao giờ nhìn vẻ bên ngoài của người ta mà đánh giá.

NN-38 Chuột Nhà Và Chuột Đồng

Chuột Nhà Và Chuột Đồng

Một con Chuột Nhà một hôm ghé thăm bạn ở đồng quê. Bữa trưa, Chuột Đồng dọn bữa ăn chỉ toàn là thân, rễ, và lơi bắp, với một chút nước lạnh để uống. Chuột Nhà chỉ ăn lấy lệ, nhấm nháp một chút món này, một chút món kia.

Trong bữa ăn, Chuột Nhà kể chuyện về cuộc sống của mình ở thành phố với đủ mọi tiện nghi sang trọng và sung sướng. Nghe chuyện, Chuột Đồng ao ước được lên thành phố.

Sáng hôm sau, khi Chuột Nhà mời Chuột Đồng về nhà với mình ở thành phố, nó sung sướng nhận lời ngay.

Khi chúng về đến ngôi biệt thự mà Chuột Nhà đang sống, chúng thấy trên bàn ăn còn lại những thứ thức ăn thừa của một bữa tiệc rất sang trọng, có cả bánh kẹo, mứt, phó-mát và những thứ thức ăn hấp dẫn nhất.

Nhưng ngay khi Chuột Đồng vừa sắp nhấm nháp một chút bánh ngọt, nó nghe thấy tiếng con mèo kêu thật lớn và tiếng móng vuốt của nó nghiến trên sàn nhà.

Quá sợ hãi, hai con chuột vội vàng bỏ chạy. Chuột Đồng khi chạy được một quãng xa thì ngừng lại và nói với Chuột Nhà:

─ Bạn có thể có những thứ xa xỉ và những món ăn ngon mà tôi chẳng có, nhưng tôi lại thích những thứ thức ăn thanh đạm và cuộc sống giản dị ở đồng quê luôn có sự yên bình và thanh thản hơn.

NN-39 Rìu Vàng, Rìu Bạc

Rìu Vàng, Rìu Bạc

Một bác tiều phu nghèo đang chặt cây để kiếm sống ở gần bờ sông. Bỗng bác trượt tay và làm rớt chiếc rìu xuống sông.

Bác buồn rầu và lo lắng vì chiếc rìu là tất cả tài sản của bác.

Ngay lúc đó, một vị thần xuất hiện và sau khi nghe bác kể chuyện, liền lặn xuống sông.

Khi trở lên, thần cầm chiếc rìu bằng vàng và hỏi bác tiều phu:

─ Có phải chiếc rìu này không?

─ Không, nó không phải của tôi đâu.

Thần để chiếc rìu vàng trên bờ và lại lặn xuống lần nữa.

Lần này thần mang lên một chiếc rìu bạc, nhưng bác vẫn bảo là không phải. Lần thứ ba, thần mang lên đúng chiếc rìu của bác. Bác rối rít cảm ơn vị thần. Thần hết sức hài lòng trước sự lương thiện của bác nên ban cho bác cả hai chiếc rìu vàng và bạc.

Bác tiều phu về nhà và đem chuyện được thần ban rìu vàng, rìu bạc kể lại với người bạn.

Hôm sau, người bạn đi vào rừng, giấu chiếc rìu trong một bụi cây và giả vờ bị mất. Rồi ông ta khóc lóc kêu gọi thần đến giúp tìm. Thần lại hiện ra như hôm trước. Nhưng khi thần đưa chiếc rìu vàng, ông nhận ngay là rìu của mình.

Thần tức giận vì sự gian dối của ông. Thay vì cho rìu vàng, thần lại gõ cho ông một cú vào đầu thật đau và đuổi ông về nhà. Hôm sau, khi ông trở lại để tìm chiếc rìu mà ông đã giấu trong bụi cây, ông cũng chẳng tìm thấy nó.

NN-40 Con Lừa Và Hai Bố Con

Con Lừa Và Hai Bố Con

Có một ông chủ cùng đứa con trai dắt một con lừa ra chợ để bán. Có một vài người đi trên đường trông thấy họ bèn cười lớn và chê: “Sao ngu thế, có lừa không cưỡi lừa mà lại đi bộ.” Chủ lừa không muốn bị chê cười nên ông bảo con trai leo lên lưng lừa mà cưỡi.

Đi được một quãng đường nữa, họ gặp ba người lái buôn đi qua. “Sao bất hiếu thế,” họ la lên, “phải biết kính trọng tuổi già chứ!” Mặc dù chẳng mệt, nhưng ông chủ cũng bảo con trai xuống và ông leo lên cưỡi, để khỏi phải giải thích với họ.

Đi thêm một đoạn nữa, họ gặp những người phụ nữ. “Sao ích kỷ thế,” một người la lên, “ông già chỉ biết cưỡi có một mình, còn thằng con thì bắt phải đi bộ.” Ông chủ hơi phật ý, nhưng để cho khỏi chướng mắt họ, ông bảo con leo lên ngồi sau lưng lừa.

Sao lười thế,” một người la lên, “bắt con lừa ốm yếu cõng cả hai người khỏe mạnh, ra đến chợ chắc nó sụm luôn.

Chắc là họ chỉ muốn bán có tấm da của nó thôi,” một người khác nói.

Hai cha con vội vàng leo xuống.

Chỉ một lát sau, cả chợ ồ lên cười khi thấy hai bố con gánh con lừa vào chợ. Họ ùa chạy ra để coi cái cảnh tượng có một không hai này. Con lừa vừa bị khiêng, vừa bị dòm ngó và trêu cười, nó liền đá tung lên và kêu “be be”. Ngay khi họ bước ngang qua một cái cầu, dây thừng buộc nó đứt ra và nó rơi tỏm xuống nước, bị nước cuốn trôi mất.

Ông chủ lừa tội nghiệp buồn bã bỏ đi về. Vì cứ làm theo lời người ta, cuối cùng cũng chẳng biết ai là có lý; ông đã bị mất con lừa.

 

Lịch Trình

Dự Án

Truyện Cho Bé" là một dự án nhằm cung cấp miễn phí những truyện tranh để làm tài liệu dạy tiếng Việt cho các em học sinh Việt Nam tại hải ngoại.  Trong dự án này, trường sẽ mướn họa sĩ để vẽ tranh minh họa cho các truyện.  Trường rất mong muốn được sự trợ giúp của quý vị trong dự án hữu ích này.  Nếu quý vị muốn tài trợ cho dự án này, xin gửi chi phiếu về địa chỉ sau:

Trường Thánh Tôma Thiện
1902 S. Beltline Road
Grand Prairie, Texas 75051

Hạnh Các Thánh

September 2014
MonTueWedThuFriSatSun
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930     
You are here: Home Tài Liệu Truyện Ngụ Ngôn